Ta Truyền Đạo Ở Lục Triều

Ta Truyền Đạo Ở Lục Triều

Tác giả: Nhật Nhật Sinh
Dịch giả:
aqua01
aqua01
Lượt xem 2,731

Đông Thắng Thần Châu, Trung Nguyên đại địa.

Những năm cuối Hán thất, Trương Giác người Cự Lộc sáng lập Thái Bình đạo giáo, khởi nghĩa vũ trang, thiên hạ đại loạn.

Sau khi bình loạn, sáu vị hào kiệt công cao cái thế ở Đại Hoang Sơn trảm Ngũ Trảo Kim Long cáo trời, uống máu ăn thề, cùng chia thiên hạ.

Lúc đó cường giả võ đạo nhân gian nhiều như mây, công pháp tinh diệu tuyệt luân, động chút là tru tiên trảm yêu, thiên đình đành phải ngầm đồng ý, thế cùng tồn tại của sáu nước đã thành, quốc hiệu phân biệt là Ngụy, Thục, Ngô, Đường, Tống, Minh.

Trong hai mươi năm, trong nước duy trì hòa bình, trừ Ngô Thục ở Kinh Tương, Ngụy Thục ở biên cảnh Hán Trung thỉnh thoảng có xung đột nhỏ ra, các quốc gia khác khác đều tường an vô sự.

Tây Thục Ích Châu, trong mây che sương ẩn, dãy núi sừng sững, một đỉnh núi cao chót vót.

Trên đỉnh mây, có một văn sĩ mặc đạo bào xõa tóc mà ngồi, trước mặt hắn bày một la bàn bát quái.

Văn sĩ phong thần như ngọc, ánh mắt trong sáng, ngón tay nhẹ nhàng vân vê, miệng lẩm bẩm.

Sắc mặt hắn thoải mái, cánh tay nhẹ nhàng vẫy một cái, trong tay áo rơi ra từng hạt đậu đỏ, đậu đỏ tự động di động trên la bàn, hội tụ thành đồ án tối nghĩa khó hiểu.

Mặt trời đã xuống, trăng sáng treo cao, nháy mắt đã ngày đêm luân phiên, văn sĩ vẫn thôi diễn không biết mệt, chung quanh thân thể hắn lờ mờ có một lồng ánh sáng màu xanh.

Trời cao đất rộng, trăng sao thưa thớt, đột nhiên có một đạo lưu tinh xẹt qua bầu trời, trong điện quang hỏa thạch, viên yêu tinh (ngôi sao yêu dị) này mang theo quang mang màu đỏ rơi xuống nơi hoang dã phía đông.

Văn sĩ mở mắt, mi tâm hơi nhíu lại, đứng dậy.

Sau lưng hắn là một tiểu tướng mặc cẩm bào, mày kiếm mắt sáng, oai hùng tuấn lãng.

- Thừa tướng, bệ hạ lệnh cho chúng ta hộ tống thừa tướng tới đây, thôi diễn đại thế thiên hạ, thừa tướng nói cần chín chín tám mốt ngày, vì sao lại kết thúc sớm như vậy?

Văn sĩ chính là thừa tướng Gia Cát Lượng của Thục Quốc, hắn chắp tay sau lưng, sắc mặt có chút ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Bá Ước, tối nay thiên hàng dị tượng, thiên cơ mà ta thôi diễn đã không còn giá trị. Yêu tinh hiện, thiên cơ đã loạn, phúc họa khó lường. Ngươi cầm la bàn này đi một chuyến, nó sẽ chỉ dẫn ngươi tìm thấy yêu tinh, cần phải mang hắn về Ích Châu. Nhớ kỹ, cần phải mang yêu tinh trở về.

Trên khuôn mặt tuấn lãng trẻ tuổi của Khương Bá Ước, hiện ra một chút hưng phấn, theo thừa tướng học nghệ lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể một mình đi làm một đại sự.

Hắn tiếp nhận la bàn, hai hàng lông mày nhướn lên, hăng hái hăm hở, ôm quyền nói:

- Thừa tướng yên tâm, Khương Duy tất không nhục sứ mệnh!

Sau khi nói xong, Khương Duy tung người lên ngựa, ngựa đó chạy như bay giữa dãy núi, nháy mắt đã không thấy đâu.

Trong rừng cây, lại có một võ tướng đi ra, khoảng bốn mươi tuổi, hùng tráng cao to, kinh ngạc hỏi:

- Thừa tướng, chuyện lớn như vậy, sao lại giao cho một tên tiểu tử chưa ráo máu đầu như Khương Duy.

- Ý Tử Long thế nào?

- Không bằng để Triệu Vân thay thừa tướng đi một chuyến.

Gia Cát Lượng nhấc tay phất một cái, bát quái và đậu đỏ trên mặt đất đều biến mất, cười dài nói:

- Yêu tinh đó không ở trong cảnh nội Tây Thục ta, nếu Tử Long đi, sao giấu được người khác, bọn họ sẽ không tránh được sợ tới mức phải phái người tới can thiệp, đến lúc đó sẽ rất phiền. Tiểu tử Khương Duy đi, thanh danh không hiện, không đến mức dẫn tới sự chú ý của đại năng quốc gia khác, lại xưa nay luôn ổn thỏa, vừa hay thích hợp đi một chuyến.

- Thừa tướng cao kiến.

Triệu Vân cũng không tranh cãi, hắn vô cùng tín nhiệm thừa tướng nhà mình.

Gia Cát Lượng ngẩng đầu nhìn trời, sao sáng dầy đặc, thầm nghĩ trong lòng:

- Kỳ quái, mấy chục năm nay đúng là việc lạ không ngừng, trước có Cửu Thiên Huyền Nữ thôi động trận pháp, khiến sát tinh hàng thế, đều rơi xuống cảnh nội Đại Tống; Hoa Quả Sơn xuất hiện một thạch hầu, đảo loạn thiên địa không yên; Lại có hai gian tặc giả trang đạo sĩ hòa thượng, lừa đi Bổ Thiên Thạch của Thanh Canh Phong, dẫn tới Đại Hoang Sơn sụp đổ, sinh linh chết vô sốm. Tối nay lại có một viên yêu tinh quỷ dị như vậy, thậm chí thay đổi cả thiên cơ, phong ba không ngừng, chẳng lẽ có đại sự gì phát sinh?

- Thừa tướng, giờ phải làm gì?

- Mấy ngày không ngủ rồi, chúng ta về ngủ bù một giấc đã.

Xem thêm
Đọc từ đầu